Tỉnh Bình Phước được thành lập từ năm 1971 trên cơ
sở hợp thành từ hai tỉnh Bình Long và Phước Long. Ðến sau 30/4/1975, tỉnh
Bình Phước sáp nhập với tỉnh Bình Dương hợp thành tỉnh Sông Bé. Từ
01/01/1997 tỉnh Bình Phước được tách ra từ tỉnh Sông Bé.
Bình Phước là một tỉnh thuộc miền Ðông Nam Bộ, có
đường biên giới giáp Campuchia dài hơn 240 km, với vị trí:
Diện tích tự nhiên toàn tỉnh là 6814,22 km2, tương đối
rộng trong
khu vực Ðông Nam Bộ.
Dân số đến đầu năm 1997 là 531.557 người, trong đó
đồng bào dân tộc thiểu số chiếm 22,4%.
Toàn tỉnh có 5 đơn vị hành chính cấp huyện thị là :
Ðồng Phú, Lộc Ninh, Phước Long, Bù Ðăng và Bình Long. Có 7 thị trấn và 57
xã.
Khí hậu được phân thành hai mùa mưa nắng rõ rệt, đất
đai đa phần là đất đỏ bazan màu mỡ, rất thích hợp cho việc trồng các cây
công nghiệp dài ngày có giá trị kinh tế cao như: Cao su, điều, cà phê, tiêu,
các loại cây ăn trái...
Tỉnh có nhiều mỏ với các khoáng sản, kim loại đáng chú
ý là: mỏ Bô xít có trữ lượng lớn ở huyện Bù Ðăng; các mỏ đá Bà Rá-
Phước Long, Núi Gió- Bình Long, Núi Cẩm- Lộc Ninh, mỏ đá vôi Tà Thiết-Lộc
Ninh có trữ lượng trên 255 triệu tấn có khả năng cung cấp cho nhà máy sản
xuất ximăng từ 1,5 đến 2 triệu tấn /năm.
Về giao thông, tổng chiều dài đường bộ trên địa bàn
tỉnh là 1.341,6 km; có hai quốc lộ xuyên suốt địa bàn là quốc lộ 13 và 14.
Trong tương lai tuyến đường sắt xuyên Á sẽ đi qua địa bàn tỉnh.
Cơ cấu kinh tế của cả tỉnh được xác định là: Nông-
Lâm-Công nghiệp chế biến và dịch vụ. Hiện Nông- Lâm nghiệp chiếm 70% GDP.
GDP bình quân đầu người khoảng 200 USD/năm.